This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Monday, 25 December 2006

Mặt trời không bao giờ có thật




Mặt trời không bao giờ có thật

Nếu một ngày.
Trời,
Không còn mưa nắng.
Nếu một ngày
Không còn
Ngày đêm...
Nếu một ngày
Thời gian không còn trôi.
Nếu một ngày
Hoa lá và cỏ cây
Không còn,
Sinh sôi nảy nở và
Em không còn yêu như ngày đầu.
Nếu quanh ta
Không còn bất cứ gì.
Thì, điều gì làm cho ta.
Nghĩ, về những gì đã từng tồn tại.
Và, liệu rằng,
Ta có nuối tiếc lấy một mảy may?.
Ở nơi không tồn tại kia
Em liệu có muốn trả lời.
Rằng: Mặt trời, mặt trăng đi đâu?
Và, Gió đuổi theo mây về chốn nào?
Vì sao, cây cỏ lá hoa không sống trên mặt đất?
Em ra đi vì đâu?.
Nhưng trên tất cả
Xin hãy gượm đã
Để ta, tìm, lại một lần.
Có thể, gió đùa mây và
Trăng trốn mặt trời
Hoa lá buồn
Cây cỏ khóc theo chăng?
Em đi,
Đâu gì níu giữ
Những ngặt nghèo tạm bợ vốn là chi?.
Rồi ta tìm ra sự thật
Rằng: Mặt trời không bao giờ có thật.
Thì cớ gì, lại có khuôn trăng?
Mặt đất kia vốn nào có thăng bằng
Và hoa cỏ
Từ hàng triệu năm đã mục
Thành những viên ngọc đen chìm sâu.
Em sinh ra
Không phải để nếm trải những niềm đau
Thì sao lại, chẳng đi về miền xa đó.
Có những điều hiển nhiên
Tự đánh mất
Thân mình.

(ngoc_nam ttvnol)

Đích thị phong lưu


Đích thị phong lưu

Tôi trở về!
Đúng nghĩa phong lưu
Khi cơn gió!
Cuối!
Đìu hiu rời bỏ
Con thuyền lạc!
Trên dòng sông nhỏ
Ngã ba đời!
Em!
Tôi!
Chọn sao đây?.
Nhớ lại chiều!
Má chợt hây hây
Tình em đó!
Quá!
Thơ ngây khờ dại
Phút vội vàng!
Em không ngần ngại
Hiến dâng tròn!
Trinh tiết!
Của mùa tơ.
Tôi trở về!
Đúng nghĩa phong lưu
Khi mây trắng!
Cuối trời trôi bảng lảng
Tiếng xa nhau!
Bật lên!
Hốt hoảng
Lệ úa màu!
Phong nữ khoảng uyên nguyên.
Đêm cô tịch!
Cúi đầu cầu nguyện
Lệ biệt ly!
Còn!
Níu giữ mạn thuyền
Ôi cánh chim!
Tật nguyền!
Rệu rã!
Cành lại cành!
Nhảy nhót đã bặt tin.

(nhat_nam ttvnol)

Wednesday, 6 December 2006

Em và thời gian


Em và thời gian

Không có Anh
trời làm cả mùa đông

Ngày yên tĩnh thế,

Phía xa em, hàng cây ngơ ngác
Thả những nỗi buồn vàng khô quắt
Mặt đất cuốn đi

Cuối chân đồi

Trời thu
Khoảng xanh trên cao trôi êm đềm nhé
Để em đi bên anh

Chẳng có anh ..

Chỉ có em đi cùng với gió
lá hát lời than thở
Chẳng có anh!

Một đêm
Ngày và mùa của em chợt bỏ đi vội vã
Tháng năm cũng chẳng đứng lại
cùng em

Rất nhanh
Tất cả đã trốn chạy với anh
Như sợ sớm mai trời sẽ sáng
Gót chân anh băng qua miền gió tối
Mặc em rơi lại với thời gian

Thời gian của em
Em chẳng buồn làm thành con số
Kéo dài ra thành sợi
Em ngồi dệt nỗi buồn đợi anh

Một hàng cây
Lay qua mùa bão tố
Có phải sẽ gieo hạt mầm trở lại
Mùa xuân.

(Tâm Carbon)

Đoạn đường gần


Đoạn đường gần
Mà anh lại quá xa
Nỗi nhớ chông chênh bước dọc con đường nhỏ
Cái rét nào thở dài xao xác thế
Cho đoạn đường gần
Mà anh lại quá xa..

Những mùa qua
Gạch đá úp mặt buồn tênh
Đếm từng viên sỏi ngoan
Bước chân em mòn mỏi
Góc đường khuất
Em - và - nỗi nhớ
Lặng lẽ đi về
Lặng lẽ yêu thương

Chẳng dám vấn vương
Dù một cái nhìn nấn ná
Giấu lòng trong câu chào vội vã
Em sợ mình nông nổi trước anh

Thôi em cứ về
Với con đường sỏi đá của em
Cất sự lặng im trong cái nhìn biết nói
Ngước tầm mắt - trời xanh thăm thẳm thế
em chôn chặt lòng
Để đường càng gần
mà người bỗng càng xa..

(Tâm Carbon)

Friday, 1 December 2006

Mai em về


Mai em về

Mai em về thành phố - của - riêng - em
Hoa sữa rụng rơi đầy trên thảm cỏ
Quá khứ ngủ yên trong vòng tay của gió
Của những tháng năm thương nhớ đến dại khờ

Mai em về thành phố - đợi - chờ
Mảnh trăng khuya mãi thành một nửa
Một nửa của lòng em không thôi nhắc nhở
Một nửa của lòng em
Thương nhớ đến chai lì...

Mai em về thành phố - của - chia - ly
Thắc thỏm nhớ để rồi xa mãi mãi
Anh vô tư anh không hề ngoảnh lại
Thu dịu dàng, quá khứ rợn màu xanh...

Mai em về thành phố - của - riêng - em
Thưở mơ những đêm trăng không còn lẻ bóng
Dự cảm xa xôi giờ bỗng thành ảo ảnh
Em trở về, thành phố mịt mùng xa...

Em trở về thành phố - của - hai - ta
Những con phố giờ bỗng thành xa lạ
Anh thật gần, anh cũng thành xa quá
Em trở - về - thành - phố - của - riêng - em...

(Khuyết danh)

Monday, 27 November 2006

Không còn gì làm em say mê


Không còn gì làm em say mê
Kể cả tình yêu với anh một thời rực lửa
Anh không yêu em, ừ thì em biết
Nên chẳng còn gì làm em say mê

Kể cả con đường có nắng trải đầy hoa
Cả nụ hôn sâu người ta trao trên phố
Cả đôi chim câu ríu rít bên hè phố
Đều chẳng còn gì làm em say mê

Anh đã thề là sẽ không yêu em
Em cũng biết rồi, đừng nhắc hoài như thế
Đã không còn gì làm em say mê nữa
Nên đừng nhíu mày khi ai đó nhắc tên em.

Đã không còn gì làm em say mê
Kể cả cái nắm tay đi trong ngày gió bấc
Kể cả bài thơ viết trong ngày ngớ ngẩn
Cả hộp chocolate đem đến lại đem về

Chẳng còn gì làm em say mê
Kể cả hoa hồng xanh, gấu bông, và cún
Kể cả tấm bưu thiếp trên đường đi công tác
Em gửi cho anh qua mỗi chặng hành trình

Chẳng còn gì làm em say mê
Cả nước mắt xanh xao, cả nhớ thương quay quắt
Cả tấm ảnh nụ cười anh rạng rỡ
Em khóc điên cuồng sao chẳng xóa nổi nụ cười anh

Chẳng còn gì làm em say mê
Kể cả điện thoại, ym và tin nhắn
Cả lá thư không đề tên người gửi
Cả một câu chào không cất nổi đầu môi.

Chẳng còn gì làm em say mê
Kể cả anh, cả tình yêu như lửa
Kể cả niềm tin và lòng kiên nhẫn
Em đốt hết thật rồi để chẳng phải say mê.

(Tâm Carbon)

Thursday, 26 October 2006

Chúng mình xa nhau đã mấy mùa hoa sữa


Chúng mình xa nhau đã mấy mùa hoa sữa
Người ta bảo rằng con trai hay quên
Có lẽ nào anh lại quên em
Cô bạn gái của anh ngày xưa ấy

Những ngày xưa ấy
Tiếng ve ran, tiếng hè nồng cháy
Đường đến trường thơm hoa hoàng lan
Mái tóc học trò em cắt ngang vai
Trang vở mới chép bài thơ nho nhỏ
Tình yêu đến bất ngờ như làn gió
Vụng về nhưng biết nói cùng ai

Buổi tan trường hai đứa đứng lặng im
Nghe trên cao thành phố đã lên đèn
Ngân nga tiếng chuông nhà thờ Cửa Bắc
Em cứ cười hoài trong đôi mắt đen ...

Tuổi học trò hay mơ ước, hay quên
Nghĩ về tương lai như giáo điều tín ngưỡng
Nhìn cuộc đời qua kính màu suy tưởng
Chỉ một màu hy vọng, rất xanh

Sao bấy giờ em lại cứ nhìn anh
Để đến nỗi bây giờ anh phải nhớ
Nào ai biết tình yêu là đau khổ
Và cuộc đời đâu chỉ có màu xanh.

(Khuyết danh)

Em chỉ là ngọn cỏ mong manh


Em chỉ là ngọn cỏ mong manh
E ấp mọc trên đoạn đường đầy gió
Anh đến mang tình yêu qua lối nhỏ
Vướng vào hồn em

Em chỉ là ngọn cỏ vô danh
Mang yếu đuối của một thời nông nổi
Anh đi qua đời em những dấu chân để lại
Lòng chợt buồn vu vơ

Từ bao giờ em đã biết làm thơ
Trong bài thơ em mùa thu bật khóc
Anh gió thoảng lạnh se về trên tóc
Em hóa vàng khi đông ghé chân sang.

(Khuyết danh)

Nếu biết trước không thể là của nhau


Nếu biết trước không thể là của nhau,
Em sẽ chẳng bao giờ làm thơ nữa
Trong câu chữ em, anh làm ngọn lửa
Em ấp lòng, đi hết đêm thâu

Nếu đã không là của nhau
Làm sao em che anh nổi
Bàn tay em đan, ngăn sao mùa gió thổi

Nếu biết không là của nhau
Em sẽ chẳng làm thơ nữa
Để anh không là lửa.
Em sẽ chẳng rùng mình
Khi lửa tắt trong đêm.

(Khuyết danh)

Ta hái cho em nhành hoa thạch thảo


Ta hái cho em nhành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...

(Bùi Giáng)

Sunday, 22 October 2006

Sấm tàn mưa ướt sũng cánh nhài khuya


Sấm tàn mưa ướt sũng cánh nhài khuya
Đêm nay trời giông bão
Em nghe ngoài ô cửa
Một tình yêu vừa trượt ngã rồi

Chẳng thể gói tình yêu bằng chiếc áo tơi
Bong bóng hoá con thuyền không bến đợi
Thở phập phồng ngực đêm đang hờn dỗi
Khóc một mình mưa ơi

Ví dụ bây giờ nơi ấy xa xôi
Anh choàng chiếc áo tơi về lối cũ
Con dế bất thường nơi ngực em đã ngủ
Không tiếng gáy nào rền rĩ trong sương

Ký ức em nhoè ướt một con đường
Mưa đổ nước những ổ gà óc ách
Bước thấp bờ cao
Thể nào yên ả được
Trượt ngã tình yêu ,
em cài then cửa trước
Đêm nay mưa gió đầy trời
Anh chẳng bao giờ khoác áo tơi
Về kịp nữa

Và mùa thu sang tàn đêm thức đợi
Mắt em giông gió một đời.

(Khuyết danh)

Em trở về quán cũ thân quen


Em trở về quán cũ thân quen
Tìm đến chỗ ngồi kỷ niệm
Vết café loang lổ mặt bàn…

Ở một nơi nào đó trong tâm hồn
Những điều ngỡ đã ngủ yên
Bỗng cựa mình thức dậy
Cánh ngọc lan vương vãi trên sân
Cũng làm em nhớ lại
Ngày xưa… Ngày xưa… Mình yêu nhau…

Nắng buổi chiều hờn dỗi trốn đi đâu
Giấu biệt hơi ấm một thời từng cảm nhận
Rồi nắng cũng tắt thôi
Có gì mà trách hận
Nắng làm sao giữ nổi bóng người !

Nợ nần gì gió khéo trêu ngươi
Đi qua bao nẻo đường
Mà cứ trả mãi về em tiếng cười anh dạo ấy
Mỏi chân rồi gió ơi người có thấy
Hạnh phúc xa hoa một cách đau lòng ?

Liệu bây giờ anh còn nhớ gì không
Có thóang nghĩ về em có sống cùng kỷ niệm?
Tình yêu vốn buồn như là định mệnh
Định mệnh buộc chúng mình xa nhau…

Chờ đợi quá lâu
Tách café nguội ngắt !
Thôi về thôi, nắng đã tắt thật rồi...

(Khuyết danh)

Nếu có ngày


Nếu có ngày
Biết đâu anh quên
Một mình em trông nắng vàng qua cửa
Cà phê nguội và đắng như lời hứa
Lơ đãng chao rơi mảnh lá không cành...

Nếu có ngày
Em soi vào mắt anh
Không tìm thấy mắt em trong đó nữa
Không còn thấy nồng nàn ánh lửa
Lạnh lẽo vắng câm cánh cửa khóa lòng.

Nếu một ngày
Bất chợt bão giông
Bất chợt kẻ lữ hành đơn độc
Lỡ chuyến xe sau cùng
Giữa con đường dài dặc
Có thể khóc cùng mưa
Hay tự hát trong lòng
Giông bão tan tành điều ta hằng mong
Nhưng hứa hẹn cầu vồng đâu đó
Cho những trái tim không hề run sợ
Không đổi thay màu trước mọi tai ương.

(Khuyết danh)

Trên hành trình đi tìm một nửa của đời mình


Trên hành trình đi tìm một nửa của đời mình
Em gục ngã trước cột mốc mang tên anh
Sự gục ngã không thể nào biết trước

Người ta bảo có cột mốc thứ 99
Thì sẽ có cột mốc thứ 100
Con người phải luôn cố tiến
Còn em chẳng thể nhích nổi thân mình
Những cột mốc mang tên người và mang số trên lưng
Lẽ nào lại giống nhau đến vậy?

Em lắng nghe những điều anh nói
Về cái không duy nhất ở trong đời
Về niềm tin, về số phận mỉm cười
Nhưng xin anh đừng bắt em
Quên cái em tìm
Quên điều em nghĩ
Tôi được là tôi trở thành đáng quý

Có thể rồi em sẽ từ bỏ cuộc hành trình
Hạnh phúc là điều khó nắm bắt
Có thể rồi ngọn-nến-em sẽ tắt
Ánh sáng thuộc về hôm qua
Có thể buồn nhưng sẽ cất lên bài ca
Là bằng chứng một thời trong em tồn tại
Cám ơn cuộc đời những khổ đau cùng em đi mãi
Thách thức em là ai?

(Khuyết danh)

Không còn ai yêu anh như em đã yêu anh


Không còn ai yêu anh như em đã yêu anh
Anh cứ đi tìm nếu không tin như thế
Trên đời này lắm kẻ cũng yêu đương
Cũng vương vấn vào trong vòng tình ái
Cũng hờn ghen cũng đêm ngày khắc khoải
Như em của ngày xưa
Nhưng không thể tìm được một giọt mưa
Trong muôn ngàn giọt mưa rơi trên đất
Như tình em là duy nhất
Không một ai có thể yêu anh hơn
Sao có thể mặc kệ em van lơn
Mà ngoảnh mặt như tim anh bằng đá ?
Sao có thể buông lời dối trá
Làm tan nát một mảnh tim cuồng

Anh hãy đếm những giọt lệ em tuôn
Xem thử có nhiều hơn là nước biển
Anh nhìn lại những vai tuồng đã diễn
Xem khán giả nào trung thành hơn em ?

Nếu có lúc anh gọi ngày là đêm
Thì em tin như chính điều chân lý
Mỗi lời anh là một bài sấm ký
(Dù ngược đời kiểu như .... mặt trời mọc hướng Tây)
Em vẫn biết đời có trả có vay
Sao anh nhận mà chưa hề trả lại ?
Rồi từng đêm em một mình độc thoại
Nhại giọng anh để tự nói yêu em

Yêu lắm rồi vẫn muốn yêu thêm
Cho anh hiểu tình yêu là có thực
Cảm xúc này chưa hề vẩn đục
Mà sao anh lại có thể khinh chê ?
Tình yêu này không phải một cơn mê
Sao anh nghĩ sẽ có lần em thức
Sao anh nghĩ sẽ có lần ray rứt
Tiếc nuối mốt lần trao

Anh vẫn là vị vua ở trên cao
Quỳ dưới đất em xưng mình tỳ nữ
Lòng tự kiêu biến anh thành bạo chúa
Em nhún nhường dâng tình cả hai tay
Khối tình đắm say
Trao người không lấy
Anh cứ đi tìm để thấy
Không một ai yêu anh như em đã yêu anh !

(Khuyết danh)

Saturday, 21 October 2006

Khúc giao mùa


Khúc giao mùa

Khúc tiễn mùa em hát
Một dòng sông lênh lang
mùa trôi vàng bóng nước
Khúc tiễn người - mối tình đầu
gió và hoa sữa thôi lang thang
Khóc cho mùa vụng dại
anh và em
hun hút con đường không còn ai chờ đợi
Mùa đi
người đi
Em thương nụ cười vu vơ trong gió
Em thương đôi chân chiều nay dừng quán vắng
buông câu hát riêng mình
lạnh buốt...mùa đông.

(saobien093)

Ven sườn núi


Ven sườn núi
Dọc đường tôi đi
Lá tre chạm vào nhau rất khẽ...
Xa người thương
Lòng tôi không nhẹ...

Cả tượng Thánh nhiều khi
Người ta cũng sờ tay, ve vuốt
Thế mà cô bảo tôi
"Em có chồng rồi
Không được chạm vào em, có tội!"

Cả trong những lời nói dối
Sự thật đôi khi vẫn có ít nhiều
Quả tình em nói không yêu
Nhưng anh tin!
Có thể em vẫn yêu một tí...

Mới mùa xuân
Những cánh hoa Anh đào
Đã rơi lặng lẽ
Thế mà anh ước mơ có thể
Hái hoa trang điểm cho em.

Ừ thì em
Hoàn toàn không yêu anh
Nhưng hoa Taliban
Đẹp thế trên cành
Lẽ nào em không đến ngắm?!

Tình yêu của anh
Như cây cỏ kia mãi xanh
Em có cắt, có làm gì cũng vậy
Cỏ vẫn ra chồi non.

(Thơ cổ Nhật Bản)

Em có khóc đâu anh


Em có khóc đâu anh

Em có khóc đâu anh!
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ!
Một nụ cười quay quắt ..
Một nụ cười dai dẳng niềm đau ..

Có gì phải buồn khi chẳng đến được với nhau
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...

Rồi thời gian sẽ qua đi
rất nhanh
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác.
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!

(seasandpt)

Friday, 20 October 2006

Em không thể nói lời từ biệt




Em không thể nói lời từ biệt

Em không thể nói lời từ biệt
Như vung tay ném đá qua trời
Nơi ta đứng
Mùa thu ngơ ngác
Đám cúc hoa óng ả xanh ngời

Bài hát cũ
Con đường xưa anh hát
Gió giận nhau, đi mãi không về
Đám lá nép vào nhau
Buồn xơ xác
Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê..

Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
Khẽ cuốn theo gót gió la đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
Như đón em vào
Lại đuổi em ra...

Em không thể nói lời từ biệt
Giọt thu rơi vỡ tan tành
Anh nhìn kìa,
Muôn ngàn chiếc lá
Chỉ run run
Lặng lẽ
Xa cành...

(Đào Phong Lan)

Tuesday, 17 October 2006

Huyền thoại


Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh giấc anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò
dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ
như thể một tình yêu ...

Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa , mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa ...

Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác ?
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập mới cay ?

Dẫu chẳng hẹn hò
Em cứ đợi , cứ say

Ngâu có xa nhau , Ngâu có ngày gặp lại
Kim - Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi ...

Em vẫn chờ
Vẫn đợi
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu !

(Đàm Thị Lam Luyến)

Chiều tôi về


5.
Chiều tôi về
Em tô màu vàng ố
Màu bụi đường khô quạnh bóng trăng
Đường ngả màu
Bóng trăng vò võ
Em có chờ
Rêu sạm trong đêm?

6.
Màu tối mù lan vách đá
Nhớ mênh mông đôi mắt giã từ
Rồi đi biệt
Để hờn trên đỉnh gió
Ta ở đâu?
Cánh mỏng phù du.

7.
Chung trà đã lịm khói
Hàng chữ vẫn nối dài
Thế sự chùm hoa dại
Ủ mờ con mắt cay.

(Khuyết danh)

Niệm khúc buồn


Niệm khúc buồn

Xa em rồi con phố chợt dài thêm
Ly cà phê bỏ mấy đường cũng đắng
những tờ lịch trên tường im lặng
Tôi ngẩn ngơ nghe ngày tháng đi về.

Xa em rồi căn phòng nhỏ buồn ghê
Tiếng guitar chợt não nề, day dứt
Nhật kí ngủ quên giữa bộn bề giấy mực
Tôi trói hồn tôi vào cõi âm thầm

Xa em rồi lòng muốn nói thành câm
Không thốt nổi dù một điều nhỏ nhắn
Có chút cô đơn đọng vào sâu thẳm
Tôi chợt loay hoay tìm lại chính mình.

Xa em rồi đời bỗng buồn tênh
Tôi - Thuyền nhỏ dập dềnh không bến đỗ
Yêu là niềm vui? Yêu là đau khổ?
Xe cát dã tràng - Muôn kiếp hoài công

Em đến rồi đi, như có rồi không
Nỗi trống vắng ngủ giữa lòng chợt thức
Có một tình yêu ngọt ngào thuở trước
Lặng lẽ đi hoang ngày ấy chưa về.

(Võ Trung Hiếu)

Chông chênh


Chông chênh

Có một ngày ta mất nhau
Cơn lốc cuộc đời hút em vào gió bụi
Ta cuộn mình đơn độc
Vật vã lòng trong cơn khát đam mê

Thổn thức đông về
tê buốt bờ vai
Câu thơ cõng ta nửa đời hụt hẫng
Đã bao lần ta ôm đàn nắn phím
Chuốt muộn phiền đến bật máu bàn tay

Không giữ nổi em giữa cung trầm dấu lặng
Làm sao ta ru ta
Khi chuỗi ngày quá khứ
Rong rêu còn chưa xóa hết đời nhau
Có bao giờ em ngoảnh lại phía sau
Ta tát cạn cả đời ta trong miền dâu bể
Trán hằn lên nghìn dấu hỏi
Vẫn không hiểu nổi
Trên tay em - tại sao vầng trăng vỡ?

Chiếc lá cuối thu nhuốm lên màu lửa
Không làm ta ấm lúc chiều đông
Ta chưng nắng cất vào khoảng trống
Đã bao mùa ủ men
Nắng vàng lên nỗi nhớ
Trái tim ta cũng quên điều nặng nợ
Trăng khuyết tròn …
Đêm vẫn cứ chông chênh.

(Khuyết danh)

Sunday, 15 October 2006

Trời chẳng nắng chẳng mưa


Trời chẳng nắng chẳng mưa
Chỉ vừa mầu mây. Con gái
Mối tình tôi trôi qua thời vụng dại
Nhí nhố một thời chẳng dám gọi tình si

Thời gian trôi đi
Anh đi về một nơi phương xa biền biệt
Chỉ có mùa, gió trăng và sao biết
Tôi đứng lại ở nơi này, mắt vẫn mãi chờ mong

Thời gian trôi đi
Nào ai nỡ lấy chồng
Thế mà ở bên kia
Có người gửi thiếp sang bên này : " Tôi cưới vợ
Khi đi bà nhớ
Dắt theo thằng chồng chưa cưới , biết không ? "

Tôi đơn côi đi giữa những cánh đồng
Mênh mông quá : gió , cỏ hoa và kỷ niệm
Trăng vỡ oà thành mắt xưa xanh biếc
Kỷ niệm vỡ rồi....ngàn mảnh trắng trên sông.

(lovelytulip)

Gửi thương nhớ


Gửi thương nhớ

(Thương tặng Tequyla)

Tháng mười đến rồi
Thu trong vắt bên hiên
Từng làn gió dụi vào em nũng nịu
Heo may dịu dàng nghe thương sao lối hẹn
Có một người ngồi đó đợi mùa qua ....

Em viết bài thơ cho thời ấy , chưa xa
Những con đường không còn bình yên nữa
Những chiếc lá rớt vai gầy bên cửa
Thu nằm nghiêng trên thảm cỏ úa màu

Em thu mình trong góc phố thật sâu
Nghe heo may thở than lời ước hẹn
Từng đôi tình nhân vẫn bên nhau bẽn lẽn
Tự hỏi lòng mình : Anh ở nơi đâu

Mùa nhen những giọt buồn trong ánh mắt nâu
Để mưa thả mình làm ướt nhèm mái tóc
(Có một người hôm qua còn đứng khóc
Vì quặn lòng thương nhớ một người đi )

Em lại đi về
Con phố cũ buồn ghê
Dù sao cũng chưa qua thời nông nổi
Tháng mười thật dịu dàng và em còn mãi đợi
Anh có về làm bạn với heo may ???

12.10

(Cục gạch)

Cơn gió thổi ngoài hiên cửa


Cơn gió thổi ngoài hiên cửa
Gieo nỗi nhớ…
Chơi vơi!
Con thuyền mùa thu trôi
Mang anh đi
Lặng lẽ!
Hương hoa sữa còn nồng nàn trên cổ
Ôm lấy bờ vai bảng lảng hoàng hôn
Ai rời xa bỏ lại một ngày buồn,
mang theo trái tim ai đi giấu…
Sóng mắt nhìn long lanh
Nắng chiều thu tàn tạ…
Bóng chiều chẳng chịu buông, cứ muốn níu mây trôi vội vã
Anh ra đi không một lời từ tạ, sao lại nỡ trách em vô tình.

(Khuyết danh)

Friday, 26 May 2006

Cuộc sống diệu kì bạn có biết không?


"Cuộc sống diệu kì bạn có biết không? ". Cô em gái tôi đã mở đầu bài thơ của nó bằng một câu như thế. Ở đời có ai không một lần tự hỏi c'est quoi la vie?

Chiều nay, bên ngoài tấm kính cửa sổ phòng tôi, nắng và gió thổi ào ào rực rỡ đến ngỡ ngàng. Mặt trời ngạo nghễ làm viên dạ minh châu đỏ rực đi qua căn phòng thốc gió.

Tôi nghe bài hát của một thứ tiếng xa lạ, chỉ có cái điệp khúc da diết bất chợt làm tôi liên tưởng đến ba từ ái ân trong tiếng mẹ đẻ của tôi. Nếu có cảnh phim nào bạn xem có một chàng trai cầm tay cô gái và thốt ra một câu thật ngắn, thì đó chính là Anh yêu em.

Tự cổ chí kim bao người đã đến với nhau bằng câu nói ấy. Đời người có đôi lần hạnh phúc như khi nói ba từ ấy. Nhưng những giây phút hạnh phúc như thế trong đời mới hiếm hoi làm sao.

Thời gian dài thế mà chỉ cho tôi một cuộc đời.
Cuộc đời dài thế mà chỉ cho tôi một khoảng thời gian hạnh phúc.

Cuộc sống với tôi là những chuỗi ngày chờ đợi
Chờ đợi những giây phút hạnh phúc cho đến khi đi đến điểm cuối cùng
Như chờ viên dạ minh châu ngoài cửa sổ kia chạm vào đỉnh núi phía trước.

Thế giới này có hàng tỉ kiếp người, mỗi kiếp người một ngày, viên dạ minh châu của tôi mỗi ngày của nó đã chở hàng tỉ ngày của từng ấy người đi từ cánh đồng phía Đông sang cánh đồng phía Tây như thế. Nó mang cuộc sống của tất cả chúng tôi trên vai nên nó mới sáng rực rỡ như thế. Tinh hoa của chúng tôi, đau buồn, hạnh phúc, hỉ, nộ, ái, ố, hoan lạc của chúng tôi, tất cả đặt trên nó, vừa đẹp , vừa rực rỡ, vừa nóng bỏng, vừa chói lóa; một thứ đẹp nhưng không thể đến gần, một thứ cần thiết nhưng không thể chiếm hữu. Cái sức nóng của nó là hội tụ của những thứ tình cảm trên đời. Nếu một ngày nó tắt thì khi đó cuộc sống sẽ chết, và nếu một ngày cuộc sống không còn tình cảm thì viên dạ minh châu cũng sẽ chết.

Cuộc sống của chúng tôi nằm trên lưng nó. Nó rất công bằng, mỗi ngày chở đi của một người một ngày, không hơn không kém. Cho đến khi tôi không còn ngày nào để đưa cho nó , thì nó sẽ đem tôi đi. Về bên kia núi. Ở đó là điểm cuối cùng cuộc sống của tôi. Cái điểm mà mỗi ngày tôi vẫn đang chờ. Tại đó, nó sẽ mở ra một cánh cửa khác cho tôi và tôi sẽ đi vào đó. Nhưng sau cánh cửa đó thì không gọi là cuộc sống nữa. Ở đó là vĩnh hằng, mà cuộc sống với tôi thì không thể vĩnh hằng. Cho dù nó dài và rộng đến đâu thì cũng như biển, cuối cùng cũng có bờ có bến.

Tôi vẫn thích ngắm viên dạ minh châu mỗi ngày đưa một ngày của tôi đi. Trong hàng triệu tia sáng của nó, tôi tin có một tia sáng đốt lên từ cái ngày của tôi. Và cho dù tôi có đốt hết số ngày của mình thì viên dạ minh châu vẫn sẽ tiếp tục sáng bởi ngày của những người nối tiếp.

Ngày của họ sẽ không giống ngày của tôi. Cũng như hôm nay của tôi vốn không giống ngày hôm qua, và cũng sẽ không giống những ngày phía trước. Chỉ có tình yêu của tôi với anh sẽ không bao giờ thay đổi như viên dạ minh châu dù hôm qua hay hôm này thì vẫn sẽ rực sáng như thế và cho đến ngày mai vẫn thế.

Tôi không mong là tình cảm của tôi sẽ sáng trường cửu như viên dạ minh châu; Tôi chỉ có thể đảm bảo là nó sẽ cháy sáng trong tất cả số ngày mà tôi còn lại trong tay. Dù ánh sáng đó mãi mãi cháy một mình, mãi mãi chỉ có mình tôi ngồi ngắm, mãi mãi không bao giờ có thể lọt qua cánh cửa ở điểm cuối, mãi mãi không bao giờ có một ánh sáng khác vì tôi mà nó sáng và vì nó mà tôi sáng. Nhưng tôi vẫn sẽ đốt những ngày của tôi như thế; không bao giờ hối hận

Cuộc sống diệu kì bạn có biết không, diệu kì như viên dạ minh châu của tôi, diệu kì như những bí mật, những gửi gắm chứa đằng sau cái chói chang hào nhoáng của nó. Đằng sau nó là bóng tối, vĩnh viễn bạn không bao giờ hiểu nổi. Và vì thế em gái tôi nói " cuộc sống diệu kì bạn có biết không?

(Tâm Carbon)

Thursday, 25 May 2006

Em có thể không hiểu


Em có thể không hiểu

Gió – không cần biết mây phiêu bạt nơi nào
Cát – không cần biết biển rộng tới đâu
Trời – không cần biết cái lác đác của mưa ngâu
Không phải đoạn tình nào cũng đều phải có kết quả
Khói - không cần phải biết cái trống rỗng của bàn tay
Rượu - không cần biết cái khát trong cuống họng
Lệ - không cần biết cái yếu đuối của đôi mắt
Không phải mỗi con người đều nhất định phải hạnh phúc đâu em
Ngồi trong chuyến xe đêm của hồi ức
Từ từ cho dĩ vãng cuộn tròn
bỏ lại tất cả những rắc rối của hận và yêu
Cuối cùng để quyết định ra đi
Em, có thể sẽ không hiểu được sự lựa chọn của tôi
Em, cũng có thế không hiểu sự đau khổ trong tôi
Em, có thể sẽ không hiểu sự trầm lặng của tôi
Không phải nỗi đau nào cũng nhất định phải nói ra.

(Lời nhạc phim Dương gia tướng Taiwan)

Friday, 5 May 2006

Phố


Phố

Và thế là lại đến một mùa hoa
Cây ngọc lan cuối đường thơm rưng rức
Phố chẳng hoá nổi mình thành tất bật
Những rộng dài đan chéo phía sau lưng

Cứ lang thang
Mà chẳng hết một con đường
Những số nhà yên ắng
Heo may lạnh
Cồn cào nỗi nhớ một mùa đông

Ngày thở dài em có thấy không?
Mái tóc ấy níu hồn anh và phố
Ngọc lan nở thơm sâu từng hơi thở
Ánh mắt nào...
Anh luống cuống đỗ xe

Phố dài ngập những lá me
Vàng phía mùa thu đến sớm
Em thì ở phía mùa thu muộn
Anh ngơ ngác giữa đường nhặt gió heo may.

(kurtcobain_vn)

Lâu rồi cũng chẳng làm thơ


Lâu rồi cũng chẳng làm thơ
Lâu rồi cũng chẳng đợi chờ nhớ ai
Lâu rồi chẳng xoã tóc dài
Lâu rồi chẳng xỏ đôi hài xinh xinh
Giá ai để ý đến mình
Cũng về điểm lại má mình hồng hơn.

(doanminhhang)

Cơn mưa nhỏ


(Chợt thèm một ngày mưa nhỏ, cà phê, và lang thang Hà Nội ..)

Lá ngoài hiên rơi
Sau bữa cơm chiều
Khi mưa hát qua khung cửa
Tôi vẫn yêu những cơn mưa nhỏ
Gõ lanh canh như tiếng nhạc khô
Tôi mơ về buổi hẹn hò
Hà Nội cũng với cơn mưa nhỏ
Trầm ngâm … mặt hồ … ngày lặng gió
Tách cà phê Phố Cổ đắng không đường
Khói thuốc anh màu khói sương
Ngón tay gầy quá
Quán vắng người và nhạc khêu rất nhẹ
Tôi làm tặng anh một bài thơ

Giờ như một thuả xa xưa
Xa hơn dĩ vãng
Tôi nơi đây
Tháng ngày thiếu nắng
Hà Nội bây giờ chắc cũng còn lãng đãng trời đông
Anh nhớ gì không
Nghĩ đến gì không
Lá rơi dạo ấy
Mộng mơ biết mấy
Con đường Hoa Ban Tím dịu dàng
Anh và tôi lang thang
Hoàng hôn chậm chạp
Gió lộng tóc tôi
Anh mỉm cười …. không giải thích
Nhưng tôi biết
Trong mắt anh, tia nắng, rộn ràng

Giờ ngồi nhìn xa xăm
Tôi còn phân vân như dạo nọ
Cơn mưa nhỏ trở về
Mong manh hơi thở …
Cuối tuần thênh thang nỗi nhớ
Ngày xưa, ngón tay gầy, điếu thuốc
Màu khói sương
Tách cà phê Phố Cổ đắng không đường

Giờ im lặng
Thời gian thật loãng
Cơn mưa nhỏ lại về lơ đãng
Đánh thức hàng cây lá mới
Như tiếng gọi ngày xưa
Những giọt mưa
Lanh canh … lanh canh ...
Thấy thương Hà Nội
Và cũng nhớ anh….

(kieuphiyen)

Gai



Gai

Mai em đi rồi anh có biết chờ mong
Khi đứng nhìn những bông hồng trên sân
Dưới nắng vàng tê dại
Kiêu hãnh sắc gai, mảnh hồn con gái
Vị hương đầu mùa
Ai hái buổi thơ ngây
Nhói đầu tay, máu xước tình phai
Để nhung nhớ trải dài theo năm tháng
Em không giấu nổi nỗi buồn
Khi thấy đoá tươi bị đời hái bán
Giam mình vào những chiếc bình
Phiên bản khác của tình yêu
Rồi một hôm vàng úa buổi chiều
Thèm được sự chắt chiu mãi mãi...
Anh đâu hiểu muôn đời
Những nhọn gai sót lại
Cho dù còn hay chăng nụ thắm hoặc tàn phai
Trách làm gì
Nào trách được ai
Sẽ phải đến một ngày mai héo úa
Dù tình trọn cuộc đời hay lỡ làng phân nửa
Hồng vẫn thơm
Vẫn mầu hoa muôn thuở kiêu kỳ
Vết xước ngỡ ngàng...
Đau đớn gì mà không giữ nổi một người đi !

(kieuphiyen)

Tiễn người


Tiễn người

Làm sao ngừng được chuyến đi
Bước thời gian âm thầm giục giã
Tơi tãi rụng đầy xác lá
Mùa Thu nhẹ dần qua
Những con tàu hờ hững bỏ sân ga
Không đủ chật cũng lên đường vội vã

Đâu cứ gì lặng yên
Đâu cứ gì khăn vẫy
Một mầu áo bay cũng thấy đoạn trường
Khoé mắt tiễn đưa đăm đắm mùa sương
Lệ, hay ướt vì làn hương cay nhỉ

Những ngón tay vín vào nhau
Phải tách rời trong chốc lát
Bản nhạc vui hay buồn
Cho dù bất kỳ ai hát
Dở hoặc hay đều chua chát vị chia ly

Đã có lần anh đến, vui không nhớ được gì
Sẽ có lần anh đi, buồn làm sao đếm hết
Cả nắng vàng cũng không hay trước
Gió có về và chiều phủ đầy mây
Tình yêu nồng chất rượu hôm nay
Một viên đá cũng có thể làm men tan rã

Chuyến tàu đưa một người đến vùng xa lạ
Một người về băng giá biết bao lâu
Gót có hằn trên sỏi niềm đau ?

(kieuphiyen)

Monday, 1 May 2006

Hoàng hạc lâu


Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng hạc lâu
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tái không du du
Tình xuyên lịch lịch Hán dưng thụ
Phương thảo thê thê Anh vũ châu
Nhật mộ hưng quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

(Thôi Hiệu)

Quê hương


Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.
Những ngày trốn học
Ðuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được..
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích..

Cách mạng bùng lên,
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Ðơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại...
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa...
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng...

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật!
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi...
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

(Giang Nam)

Núi đôi


Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
Bữa thì em tới, bữa anh sang

Lối ta đi giữa hai sườn núi
Ðôi ngọn nên làng gọi núi Ðôi
Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

Anh vào bộ đội, lên Ðông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mấy bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục, núi Ðôi chăng?

Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vành đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Ðồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Ðôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông?

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà, thăm núi Ðôi.

Mới tới đầu ao, tin sét đánh
Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
Em sống trung thành, hết thủy chung!

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bổng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
Xuân Dục, Ðoài Ðông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao, nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ:
Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
Oán thù còn đó, anh còn đây
ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Ðã chết vì dân giữa đất này!

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

(Vũ Cao)

Cuộc chia ly màu đỏ


Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh nhạn lai hồng
Trưa một ngày sắp ngả sang đông
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ:
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
Chồng của cô sắp sửa đi xa
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia li
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt long lanh nóng bỏng sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
- Một rạng đông với màu hồng ngọc
Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
Và người chồng ấy đã ra đi...
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
"Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."

Tôi biết cái màu đỏ ấy
Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm gió rét...
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia ly...

(Nguyễn Mỹ)

Sunday, 30 April 2006

Ăn năn


Ăn năn

Tình ơi
đã lỡ dỡ rồi
làm sao quay lại từ đầu được đây

Em gây tội lỗi cho người
Sao người không trách nửa lời người ơi

Kiếp này hay đến kiếp sau
Thì âu cũng đã không qua nhịp cầu

Một lời hứa, một tấm lòng
một câu xin lỗi cả đời em mang

Em mang món nợ với người
Em mang món nợ ân tình nhân gian

Trăm năm lời nói đá vàng
Em xin trả hết cho người kiếp sau

Thời gian như nước dưới cầu
Người nay như bóng chim câu giữa trời
Cầu mong giữa cõi tình đời
Người luôn hạnh phúc trọn đời người ơi..

(Tâm Carbon)

Friday, 28 April 2006

Hà Nội ngày em về


Hà Nội ngày em về

Hà Nội ngày em về
Chẳng còn ai chờ nữa
Cơn mưa chiều vội vã
Chẳng lất phất như xưa
Nắng chẳng hồng buổi trưa
Cho má em ửng đỏ
Bài thơ giờ dang dở
Góc phố gầy hơn xưa...
Anh đã nói yêu chưa?
Hay vẫn lạnh lùng thế?
Em muôn đời ngốc nghếch
Hết một thời say mê!

Hà Nội ngày em về
Tiếng guitar lại nhắc
" Don't cry" làm em khóc
Anh một ngày khác xưa,
Nirvana- chiều mưa
Anh ôm đàn ngồi hát
Thêm cái cười kẻ khác
Bây giờ thành nỗi đau!
Bây giờ mình bên nhau
Hay xa xôi cũng thế
Chẳng bao giờ còn nữa
Tối Hà Nội lang thang...
Quán Rock càng vắng hơn
Rồi một ngày đóng cửa!

... Bạn bè không hỏi nữa
Hai đứa mình ngày xưa...

06/9/03

(Lan Maika)

Nhớ Hà nội


Nhớ Hà nội

Hà Nội bây giờ gió lạnh rồi em
Hoa sữa lại rơi dọc con đường nhỏ
Mưa vẫn thế, vẫn lâm thâm phố cổ
Chuông nhà thờ Cửa Bắc ngân nga...

Hà Nội mùa này ai đó đi xa
Mẹ đan áo nghe gió mùa đông bắc
Bố tan làm đêm đông lạnh ngắt
Bỗng viết đôi dòng " Hà Nội của con..."

Những mái nhà , những ô cửa đêm đêm
Dịu dàng cháy niềm thương yêu, trăn trở
Trời xanh thế chắc là đang nhớ
Một vì sao ngân ngấn sáng hôm nào!

Phố ba hàng cây vẫn nắng gió lao xao
Bạn cũ đi qua đôi người còn nhắc
Em bây giờ ở nơi nào xa lắc
Cổ tích một thời...có lúc nhớ quên?

Tiếng guitar là dĩ vãng dịu êm
Đôi câu hát bạn bè nơi quán xá
Em đứng lặng một ngày nổi gió
Có một người bất chợt bỏ em đi...

Em vẫn nhớ sấu rụng đường Tràng Thi
Tiếng chuông buồn phía chùa Trấn Võ
Nhớ chợ hoa, nhớ Tây Hồ lộng gió
Nhớ sắc hoa đào thắm đỏ rồi lại phai!

Bưu điện Bờ Hồ, em hò hẹn ai
Kem Tràng Tiền tối mùa hè lạnh mát
Viên đá nhỏ làm quà ai quên mất
Em vẫn giữ riêng mình trên suốt dọc đường đi...

Em vẫn nghe những thương yêu thầm thì
Từ những đêm xanh, từ Hà Nội xa lắm
Áo len cài trên đường đi vội vã
Hà Nội mơ màng, em nhớ mẹ trong tim!
... Hà Nội bây giờ gió lạnh rồi em!

10/03

(Lan Maika)

Anh nói rằng mình sẽ cố quên đi


Anh nói rằng mình sẽ cố quên đi

Anh nói rằng mình sẽ cố quên đi
Em cất kỹ bức ảnh nụ cười còn mới
Không một dấu hỏi,
Kết thúc một cuộc tình.

Anh để em bước tiếp một mình
Bên này mùa đông bắt đầu lạnh lắm
Những thương yêu của mùa hạ say đắm
Chẳng đủ làm em ấm được đâu anh!

Hai năm ...năm năm... rồi sẽ rất nhanh
Nhưng chẳng còn ai đếm ngày gặp mặt
Hạnh phúc giản đơn, ước mơ bé bỏng
Chẳng có chỗ nào trong cuộc sống mong manh.

Niềm tin đánh mất, ước nguyện không thành
Anh lang thang giữa dòng người vội vã
Em trở lại những tháng ngày lặng lẽ
Kỷ niệm rơi dần vào ngăn chứa lãng quên...

Trong đêm tối những vì sao không tên
Như lời chia tay viết bắng nước mắt
Ở nơi đó, Hà Nội xa lắc
Anh có nhìn trời và nhớ đến em ?

(Lan Maika)

Cuộc sống diệu kỳ


Cuộc sống diệu kì

''Cuộc sống diệu kỳ...bạn có tin không?''
Chúng mình bắt đầu yêu nhau như thế
Dẫu biết rằng bây giờ anh vẫn nhớ
Nhưng sẽ một ngày anh cũng quên đi?
Như nắng vàng gõ cửa sáng tháng tư
Anh gửi cho em khi mình còn xa cách
Để bây giờ bắt đầu mùa rét
Gió lạnh một mình, em nhận nắng ở đâu ?
Mấy chục ngày có phải là lâu,
Để một đời đủ cho mình quên hết?
Nhưng biết đâu những thương yêu tha thiết
Ngày mai thôi cũng đã xa rồi...

Sao anh chẳng cùng em đi đến cuối con đường?
Như anh nói có niềm tin qua những ngày gian khó,
Như '' đôi dép'' trong bài thơ cũ
Như chúng mình từng nuôi những ước mơ...
Người ta nói đi với nhau trong mưa
Sẽ yêu nhau và bên nhau mãi mãi
Chúng mình gặp mưa cả ngay những ngày nắng
Mà sao lại mất nhau ?!
Anh nói rằng sẽ sống cùng nỗi đau
Nhưng chẳng có nỗi đau nào đau mãi
Anh sẽ gặp một người con gái
Rồi sẽ nhìn say đắm hơn nhìn em
Rồi sẽ yêu thương hơn cả những yêu thương
Mà anh nói chẳng bao giờ đánh mất...

Mối tình đầu cuối cùng anh cũng chẳng đi hết
Để em một mình dỗ dành những ước mơ
Anh từ bỏ hay chúng bỏ anh đi?
Mà ở lại cùng em và khóc
Những điều kỳ diệu cũng nằm lăn lóc
Cuộc sống chẳng cần đến nữa , phải không anh?

(Lan Maika)

Bắt đầu nhớ, bắt đầu thương và bắt đầu từ giã


(Bắt đầu nhớ, bắt đầu thương và bắt đầu từ giã ....)

Em lại một mình như chưa từng có anh
Ô cửa màu xanh suốt một đời đóng cửa
Bao hy vọng giờ thành con sóng nhỏ
Đập hai đứa mình rồi thành bọt tan đi…
Chúng mình từng tin cuộc sống diệu kỳ
Như tấm bưu thiếp trước thềm nhà trong ngày sinh nhật
Như phong thư hôm qua còn chứa đầy hạnh phúc
Để bây giờ xếp lại thành nỗi đau!
Câu chuyện chúng mình không có kẻ đến sau
Không có chia tay ,hờn ghen nông nổi
Chỉ số phận có điều gì giận dỗi
Bắt chúng mình mất nhau…
Em không biết phải bắt đầu từ đâu
Để quên anh đi như chúng mình từng hứa
Nước mắt em tưởng chừng không còn nữa
Mà vẫn trào khi nghĩ về anh
Em còn lại một mơ ước không thành
Một nỗi nhớ và niềm tin đã mất
Còn lại cho anh chỉ là câu hát
'' Chẳng còn gì nguyên vẹn…’’phải không anh?
Em vẫn ngồi bên cửa sổ những đêm rất xanh
Để thấy vì sao có khuôn mặt anh trên đó
Ngôi nhà của em trong ước mơ bé nhỏ
Cả một đời sẽ chẳng thể có anh
Ở đâu đó mùa hạ đến rất nhanh
Nhưng chúng mình chẳng thể nắm tay nhau như bao người trên phố
Chẳng thể nói ''anh- em''dịu dàng qua hơi thở
Như câu chuyện buồn em viết dở dang
Anh từng bảo em một bình minh có những ánh nắng vàng
Nhưng em sẽ nắm tay ai qua những ngày tăm tối ?
Câu thơ em viết sẽ chẳng còn ai hỏi
Chẳng còn những câu '' vui vẻ như nhảy nhót ''mà anh nói hôm xưa
Chẳng còn nữa những phút giây vui đùa
Bởi hai đứa biết cuộc đời rất thật
Như dòng máu chảy trong chúng mình từng ngày rần rật
Em chẳng bao giờ muốn nhắc đến đâu anh!

Rồi thời gian sẽ qua rất nhanh
Ai cũng có một cuộc đời rất khác
Một người để yêu thương hơn trăm nghìn người khác
Nhưng chẳng bao giờ chúng mình…phải không anh?

23.5.04

(Lan Maika)

Xộc xệch


Xộc xệch

Sao lại cứ phải trở về
Không ra đi mãi mãi ?
Hay là ở hẳn lại
Cho cuộc đời không còn những cách xa ?

Đường em đi có bao nhiêu ngả
Mà cứ phải về Hà Nội nhỏ nhoi kia ?
Về đếm những hạt mưa
Không còn mềm như tóc người xưa ấy
Về soi gương thấy lại
Một cuộc tình mãi vẫn chưa qua...
Này thì phố phường, này thì chợ hoa
Này ba hàng cây, trường xưa lối cũ
Thỏa mãn chưa những thương yêu ấp ủ ?
Rượu đâu cay bằng nỗi nhớ lên men …

Cả nỗi đau rồi cũng sẽ quen,
Anh nói thế sau những ngày cô độc
Sau những ngày cuồng điên hy vọng
Em về đây rồi,
sao những ô cửa vẫn vàng mắt đợi mong ?
Nước mắt long đong
Tìm chỗ nấp giữa tiếng cười bất chợt
Giữa nụ hôn nhòa nhạt
Chỉ một vị biệt ly …

Đừng nhắc đến một ngày ra đi
Vì cũng giống bao ngày ở lại
Xa cách vô biên, xa cách mãi mãi
Dù vẫn ở nơi này
Vẫn tơi bời nhớ nhau ...

Chẳng còn sông sâu, chẳng có núi lở
Nhưng vẫn còn cách trở
Vẫn những tiếng thở dài , đánh mất ,rồi đi qua.
Thành phố buồn ngồi ngắm những cách xa
Dù có người trở về hay ra đi mãi mãi
Những con đường rộng dài
Đi suốt đời cũng chẳng gặp được nhau ….

(Lan Maika)

Ký ức chẳng xa xôi dẫu Hà Nội xa rồi


Ký ức chẳng xa xôi dẫu Hà Nội xa rồi
Nước hồ Gươm nghiêng cả hè năm ấy
Cái mùa hè hẹn hò như lửa cháy
Cái mùa hè nước mắt thật hơn mưa …
Hai đứa xa nhau suốt cả bốn mùa
Hà Nội em xa bao mùa hoa sữa
Anh về đêm nhớ dịu dàng khép cửa
Để em len vào phút lơ đãng của anh

(Lan Maika)

Thursday, 27 April 2006

Yêu một lần rồi thôi


Yêu một lần rồi thôi
Đã quá mệt mỏi rồi!

Này tôi ơi
Ngồi xuống mà nghỉ ngơi
Vĩnh biệt thời nông nổi
Yêu một lần rồi thôi.

Đời vẫn trôi
sao đổi ngôi buổi sớm
Em giờ tìm được manh chiếu mới
Tinh khôi dứt áo giữa cầu
Ngày mai quần trắng áo hồng
Có kẻ theo chồng bỏ gã đàn ông

Một lần rồi thôi
Dối trá đã sang sông
Ờ thì trong lòng có chút sóng
Sóng rồi tan

Này tôi ơi
Nằm xuống mà nghỉ ngơi
Môi đã không còn nóng
Mắt đã không còn nồng
Gặp nhau dù bối rối
Rồi cũng sẽ qua thôi

(Tâm Carbon)

Wednesday, 26 April 2006

Đến với em


Đến với em

Đến với em
Em vay trời hạn
Em bán trời mưa
Em mua đêm về
Trăng sao em hái làm đèn
Trải mây làm chiếu em mong anh về..

Đến với em
Em mua nghìn nụ hoa quỳnh
Trà thơm em rót quạt tình em đưa..

Đến với em
Sầu đong em giấu trong lòng
Buồn em bắt nhốt
Muộn phiền em che
Để em cười nói với người
Để người cười nói tươi cười với em

Vẽ tô thêm chút má hồng
Rượu nồng em rót
Lời nồng em trao

(Tâm Carbon)

Sunday, 23 April 2006

Anh lặng im


Anh lặng im

Ừ thôi anh về
Ngoài kia trời mưa nổi gió
Bây giờ em là lá cỏ
Bàn tay chơ vơ hứng gió giao mùa.

Ừ thôi anh về
Ngoài kia trời mưa bão nổi
Ngọn gió nào thổi mùa đông tới
Đem hơi rét ngọt ngào mà tê tái con tim.

Lặng im
Để gặp anh
Cũng một lần vào mùa đông nổi gió
Cũng một lần mà cả đời em bão tố
Sao anh cứ lặng im
Để em không thể nói
Có cơn đau nào ngọt
Có nước mắt nào lặn chảy vào trong.

Ừ thôi em bằng lòng
Để anh lặng im
Nên em không thể nói
Để em lại trở về giữa đơn côi cơn đói
Giọt nước mắt nồng nàn mới lặn chảy vào trong.

(nsn)

Đổi thay


Đổi thay

Nếu một ngày gặp lại em
Anh không còn nhận ra em được nữa
Tóc em giờ đã ngắn
Dáng vóc cũng khác xưa ...

Nếu một ngày trời bỗng nổi dông mưa
Anh không thấy đôi mắt em yếu đuối
Chờ không thấy bàn tay em vồi vội
Nắm lấy tay anh.

Ngày cô đơn bỗng nhiên mong manh
Không thấy em gọi cho anh tới
Không thấy dáng em ngồi bó gối
Chờ cho nỗi buồn vơi đi.

Nếu cả khi
Anh đưa bờ vai mà em không nhận thấy,
Anh đưa bàn tay mà em không nắm lấy
Có phải vì em đã đổi thay?

(Không rõ tác giả)

Ta cứ mặc nồng nàn trôi qua tay



Ta cứ mặc nồng nàn trôi qua tay

Ta cứ mặc nồng nàn trôi qua tay
Rồi sớm mai sẽ tàn phai một nửa
Ta cứ mặc góc tâm hồn mở cửa
Lạc lõng một cơn mưa...

Nhớ thương gì một chuyện tình xa xưa
Nhớ thương gì một cái nhìn da diết
Nhớ thương gì một tình yêu tưởng chừng bất diệt
Ta còn gì ? Một nửa mảnh tình phai

Thôi ta cứ mặc nồng nàn trôi qua tay
Rồi sớm mai sẽ không còn nước mắt
Rồi sớm mai sẽ không còn những điều tưởng chừng rất thật

Sẽ qua thôi

NgườI đã xa, người đã khuất xa rồi
Còn mặn đắng giọt nồng nàn trên má
Chuyện tình yêu tưởng chừng như muôn đời cao cả
Ta còn gì ? Một nỗi chia xa …

(Khuyết danh)