This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Saturday, 17 November 2007

Chỉ em và chiếc bình pha lê biết


Chỉ em và chiếc bình pha lê biết

Chẳng biết vì sao em yêu anh?
Dù suốt 4 năm bình hoa của em không có hoa hồng anh cắm
Dù những lần ta gặp gỡ
Tính bằng tháng bằng năm.

Chẳng biết vì sao em yêu anh?
Chỉ có bông hoa cất từ nước mắt
Nở trong lòng em 2 chữ vô tình.

Và đôi khi 1 mình
Em thương chiếc bình của em
Chiếc bình pha lê...
Gìn giữ khó khăn như giữ gìn hạnh phúc
Nếu rớt xuống vỡ thành trăm giọt nước mắt...
Giọt buồn vui, giọt kiêu hãnh, giọt hiến dâng nhưng đơn độc làm sao!

Rồi sau những cơn đau
Nhẫn nại nở đoá hoa mang màu tuyệt vọng?

Em đã tưới hoa bằng nước mắt của em
Điều đó chỉ có em và chiếc bình pha lê biết.

(Bình Nguyên Trang - 1997)

Mai em đi


Mai em đi

Mai em đi rồi
Em có buồn không?
Trời đã nắng, chắc là sẽ ấm
Ðường gần thôi mà sao lận đận
Đi mắc sông, trở lại mắc thuyền.

Mai em đi rồi,
Lòng anh buồn hơn
Trời đã hạ
hay chưa sang nhỉ
Hoa vông đỏ đôi bờ thương nhớ
Gió bơ phờ,
Anh bỗng lang thang...

Mai em đi,
Ngày tháng hoang mang
Anh nhắc tên ai
trong bức tranh bỏ ngỏ
trong cuốn sách có cơn mưa trắng
của buổi chiều ngõ vắng mưa phai?

Anh nhắc tên ai
vành nón trắng tròn
mái tóc đen, môi thơm, màu áo biếc
chiều phố vắng hàng hiên ngập ngừng nắng
anh đi về
lặng lẽ không em.

Mai em đi,
em đi ư em?
thơ anh nát vạn con đường rối rắm
lòng anh bỗng rối bời như cỏ
gót chân nào em đặt dấu nhớ thương.

Lòng hỏi lòng em có vấn vương?

(Vũ Từ Trang)

Mùa yêu


Mùa yêu

Giữa nắng hạ ồn ào
nhớ mùi hương hoa sữa
vấn vít trong từng giấc ngủ
Thuở ấy tình yêu đương nụ
Ta nâng niu như báu vật đời mình

Hết mùa thu
ta cất hoa sữa để dành
Trang vở nồng hương yêu còn mãi
Song mùa đi không trở lại
Hoa nhạt dần rồi quên

Ta xuyên thu
tìm lại mối tình đầu
Ngắt bao nhiêu là hoa
cài tóc người mỗi tối
Nhưng hương hoa như là rất vội
Chẳng đọng lại một lần yêu

Rồi ta nhận ra
thật đơn giản một điều
Không có em hoa chẳng thơm như ngày xưa nữa
Dẫu mỗi năm thu về bên cửa
Song mùa yêu không đến hai lần...

(taicuc)

Khi mùa đi qua


Khi mùa đi qua

Anh dừng trên phố mùa đông
Nghe quanh mình mùi hương rất lạ
Gió bấc gào lên lời buốt giá
làm sao hoa sữa chẳng theo mùa?

Ánh mắt ngày xưa dáng hình ngày xưa
Bỗng trở về thật vội
Chẳng một lời nói rằng anh có lỗi
Mà nhức nhối con tim...

Dẫu anh có gắng sức đi tìm
Hết thảy yêu thương tràn đầy nỗi nhớ
Nói yêu em đến cả khi ngừng thở
cũng chẳng bao giờ trả được hết nợ
Khi mùa đã đi qua...

(T)

Giấc thu


Giấc thu

Nắng đổ lên cây, nắng ruộm cành,
Ngón dài gầy guộc, ngón mong manh,
Gửi theo tầng gió, thu từng lá,
Còn lại riêng mình, khoảng phong phanh.

Cây đã ngủ yên, đã lạnh cành,
Một giấc an lành, một giấc xanh,
Sau mùa mệt nhọc, nuôi tầng lá,
Là mùa rộn rã, thắm nồng hoa.

Cái lạnh bao quanh, gió lạnh về,
Gọi bừng lá đỏ, rụng đê mê,
Bình yên sau mỗi mùa rực lửa,
Chìm vào võng nhỏ bốn mùa đưa.

(Màu Gió Xưa)

Tháng ba xưa


Tháng ba xưa

Ta vấp vào kỷ niệm
Một tháng ba thủa nào
Thấy nỗi niềm âu yếm
Em ngày tháng lao đao

Ta bước lên vì sao
Nghe đêm thầm hát mãi
Câu thơ em nôn nao
Để ta thành khờ dại.

Tháng ba không trở lại
Hoa cải chẳng nở vàng
Chân đi mà không tới
Ta ngồi hoá mênh mang

(Màu Gió Xưa)

Yêu thương


Yêu thương

Anh lặng im,
Em đã hiểu những điều không đẹp
những điều không là bất biến,
sau mỗi cồn cào, là một bến nhỏ bình yên.

Nỗi nhớ của em,
chẳng trở thành quên
Cánh buồm ngoài khơi cũng không về bến,
Nhưng hồn em bình yên và hiểu được,
Sau mỗi kết thúc, cuộc sống lại bắt đầu.

Em biết mình sẽ yêu mến dài lâu.

(Màu Gió Xưa)

Thời hoa đỏ


Thời hoa đỏ

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua cửa sổ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê của một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào trong mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng ta một vết đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

(Thanh Tùng)

Dự cảm


Dự cảm

Quả chín rồi vẫn chua
Thuốc tàn rồi vẫn nóng
Bao nhầm lẫn, cuộc đời thành vết bỏng
Bao vội vàng, cắn xót đầu môi.

Cuộc đời kỳ lạ lắm em ơi
Hôm nay bên nhau, ngày mai đã khác
Con sông chảy những vòng tròn lầm lạc
Hết ngọt rồi chắc được ra khơi?

Anh nắm tay em, cái nắm lâu rồi
Có nên tin như một điều vĩnh cửu?
Khi chiều nay những cánh hoa hiền dịu
Đã rụng vì một chút gió hiu hiu.

(Màu Gió Xưa)

Khi mùa đi qua


Khi mùa đi qua

Sẽ chẳng còn mùa yêu năm cũ !!
Hương hoa sữa lần lượt kéo về
Lời hẹn ước dửng dưng là thế
Sao hoài hơi ấm một vòng tay !?

Em đã qua
Những mùa đắm say
Câu yêu thương hờn trên khoé mắt
Cóp nhặt bao nhiêu điều vụn vặt
Cuộc đời chật chỗ những niềm đau !

Nhớ thương này gửi lại mùa sau
Nụ hôn xưa xin đành yên lặng
Chiều dài quét hồng lên con nắng
Em về giữa chông chênh.

Tên anh có còn trong những cái tên
Mà thanh âm cũng thành xa lạ
Em gắng tìm mùa mênh mông quá
Hạnh phúc nào theo hút một cái tên?

(TP)

Buổi sáng mắt nhìn lên vòm cây


Buổi sáng mắt nhìn lên vòm cây
Mặt trời còn lạnh
Em đi trong sương sớm
Tóc buồn không bay

Trời thành phố đầy mây
Tóc em mềm như cỏ
Có bài hát yêu đương vẳng từ hiên nhà ai
Vẫn còn đóng cửa
Ôi bài hát của chúng mình
Làm em nhớ anh

Có gì mắc cỡ khi em nói nhớ anh
Em nói với bầu trời đầy mây
Với chiếc lá co ro chờ nắng ấm
Với bờ cỏ và con chim cô độc
Rằng
Chẳng biết bây giờ anh ở đâu

Trời thành phố đầy mây
Quanh em mùa thu sóng sánh
đấy ắp bóng hình anh
Em bơi trong nỗi nhớ của mình
Bài hát yêu đương ngân vang trong gió
Có gì đâu mà mắc cỡ
Khi nói rằng nhớ anh

Trời thành phố đầy mây
Có gì phải ngượng ngùng
Khi được khoe khoang hạnh phúc
Tình yêu căng lồng ngực
Em biết gửi nơi nào nỗi nhớ của em?

(Khuyết danh)

Đêm anh


Đêm anh

Những cơn gió tung vó lên trời
Đám mây làm nỗi buồn dư dả
Vầng lá xanh trườn vào đêm lạ
Đêm thanh thanh đưa hương xa xa.

Anh ở đâu trong mùi cỏ hoa
Con dế buồn buông lời đơn điệu
Hát về dòng sông buông mình ra biển
Về suối nguồn khô cạn mắt chờ mong…

Ánh trăng khuya nhớ lời ru mênh mông
Ngón tay êm êm đưa từng giấc nhỏ
Giọt sương êm hương đêm lọc gió
Phím đàn nào bạt tiếng giữa đêm…

Em nhớ anh, nhớ đôi môi mềm
Nhớ đôi mắt không lời vạn ý
Nhớ độ trăng tròn như ý nghĩ
Tình em về chín giữa tim anh.

(Màu Gió Xưa)

Trở lại


Trở lại

Để dịu lòng tôi trở về Hà Nội
Chiều rơi trên nỗi nhớ bao ngày
Lặng nhìn những mặt bàn ghế cũ
Mười năm rồi còn giữ được dấu tay ?

Để vơi nỗi lòng, tôi trở lại đây
Hồn nhiên những đêm trăng rằm cũ
Lấm lem bụi đường trút ngoài bậc cửa
Hóa thành cổ tích thủa lên năm...

Cho bớt nắng trời, tôi trở lại đây
Nghe bâng khuâng qua vườn ngọn gió
Trái rụng một mình trong trưa vắng
Hiểu cái tình cờ thủa biết cô đơn

Cho bớt mệt trên đường, tôi trở lại đây
Mẹ pha ấm trà hương thơm buổi sớm
Bà quét lá lưng còng ngõ gạch
Rụt rè trước cổng một nhành hoa.

Để được yêu hơn tôi trở lại đây
Nắng ngời màu lá cây dịu lạ
Mắt tối thấy trong veo dòng nước
Hạ đỏ năm nào phượng nở đầy tay.

(Màu Gió Xưa)

Như chẳng có


Như chẳng có

Em chờ anh suốt buổi chiều trống trải
Con nắng trong buổi sớm tan rồi
Lòng không hẹn mà lòng vẫn đợi
Gặp vô tình nói một lời thôi.

Nỗi nhớ mơ màng, nỗi nhớ khôn nguôi
Cứ theo suốt con đường em tới
Cứ mơn man, thầm thì vẫy gọi
Lúc vô hình, lúc hiện hữu trong em.

Buổi chiều nay, buổi chiều bình yên
Vẫn thấy thiếu một chút gì không rõ
Như trong đêm có mùi hoa cỏ
Thoảng rồi tan như chẳng có bao giờ.

(Màu Gió Xưa)

Lơ đãng



Lơ đãng

Những ngày nắng vàng trải mật
Nhấm đi anh
Sáng nay xuân đến đã căng tròn
Lơ đãng quá đôi môi thời vụng dại
Trăm năm ai nhớ một lần hôn?

Xuân đến muộn thế là lòng cũng muộn
Hạt cỏ thơm lần cuối cũng se vàng
Dẫu chỉ rất xuân từ sương nhỏ
Cũng đủ mềm một cánh hoang mang.

Em lơ đãng trôi vào xuân buổi sáng
Mê man cười nắng liếm trên tay
Như một bận đã đến gần anh lắm
Chợt thấy mình lơ đãng đến mê say.

(Màu Gió Xưa)

Thursday, 15 November 2007

Chiều


Chiều

Chiều về phố vắng người
Thu nhạt sắc hoa
Áo phai cuối mùa
Lá rơi rơi,
tiếng gió lùa
Hạt mưa bay nhẹ khẽ đùa tóc mai
Mẹ cho hai sợi ngắn dài
Hỏi em
Em đã trao ai giữ rồi?

(luudan)

Ta nhìn thời gian trôi


Ta nhìn thời gian trôi
qua khung cửa nhỏ
Lòng không buồn không vui
Ở bên kia chơi vơi
cũng có ô cửa sổ
cũng lặng đếm như mình

Trải qua những cuộc tình
Nuối tiếc
Buồn vui lẫn lộn
Biết có người từng trăn trở
sao không về với nhau ?

Nghĩ rằng chẳng còn yêu
mọi thứ là kết thúc
Mà vẫn còn day dứt
những gì được mất đã qua

Có lẽ đừng quá thông minh
Hoặc chút sai lầm không phạm phải
Thảng thốt nhìn lại
Đã một mình trên đường vắng ngày mai.

(haihai)

Gửi lại mùa thương nhớ


Gửi lại mùa thương nhớ

Gửi lại
con đường xưa đầy nắng
Xác phượng đã tàn
Lung linh hoa trắng
Thu về mênh mông quá !

Bỏ lại sau lưng
mùa nhuộm vàng hoa cúc
Hương hoa sữa cuối mùa níu giữ
bước chân
vẫn nồng nàn như chờ đợi
Ánh mắt anh sâu thẳm
những nỗi buồn

Tuyết trắng quê người
vội vã đông sang
Em co ro giữa khung trời giá lạnh
Lửa những ngày đầu hạ
như tim anh
Sao chẳng bùng lên như trước nữa?

Xuân đến với đào mai
Nhắc những mùa xuân cũ
Xôn xao cõi lòng chưa kịp ngỏ
Ánh mắt em nhìn từng nỗi thương yêu!

(quynhkitty)

Giữ riêng mình


Giữ riêng mình

Sau dáng âm thầm đó
Anh nói gì?
Bồ Công Anh triền cỏ mọc râm ran
Em và những ngày xuân sắp cạn
Hoa bay đi là thanh sắc cũng vừa tàn...

Anh nói gì
những âm thầm chan chứa
Đôi tay trơ và cái nhìn mở ngỏ
Những phút đầu, lời nói đã run run
Trong hơi gió em nghe từng tiếng vỡ...

Ngủ đi anh,
ngày mai nắng nhỏ
Bồ Công Anh bông cuối tan rồi
Em cũng đi qua thời nông nổi
Cánh hoa nào hết thủa rong chơi.

Giữ chặt bàn tay
nóng lại những thương yêu
lẳng lặng chín trong vườn cây trái
Em hái theo chùm hoa dại
Thủa riêng mình trinh bạch một mùi hương.

(Màu Gió Xưa)

Những bông hoa nở đỏ trên cành


Những bông hoa nở đỏ trên cành
Tôi nhớ một người đi vắng !
Khoảng sân trường bóng nắng
Nghiêng nghiêng,
tà áo thướt tha

Giỏ em đính một xe hoa
hây hây hồng đôi má
Đường về áo ai trắng quá
Trắng con đường,
trắng cả giấc mơ!

(Golden Wings)

Tháng sáu


Tháng sáu

Cách nhau một quãng dài
Tháng sáu.
Hoa không thơm, trái không ngọt,
Chiều hạn hán như lòng,
Nắng mênh mông hun hút ở trên đầu.

Con chuồn chuồn cánh mỏng
bay qua vùng xao xác cỏ khô
Tìm nơi nương náu.
Lá thơm lẫy một đôi lần
Bông hoa mỏi, rơi miền hương khác
Ở bên trời
Tháng sáu có phân vân?

(Màu Gió Xưa)

Monday, 12 November 2007

Chia tay tình đầu


Chia tay tình đầu

Đã bao lần
Anh tự hỏi
Tại sao?

Chữ tình yêu
Mình tô không trọn nét
Lời chia tay
Phải chăng lời phán xét
Anh lỗi lầm
Em chẳng bỏ qua ?
**
*
Trăng trên cao
Soi tỏ nước Ngân Hà
Anh cố lội
Mò câu giải đáp
Ru tình đầu
Tim tím buồn man mác
Khi thuyền về
Bến khác
Bóng người trông !
**
*
Tự nhủ lòng
Em có biết không ?
Anh giữ cả dòng sông kỷ niệm
Hương trinh nguyên
Thủa ban đầu lưu luyến
Tiếng chân buồn
Phố vắng
Dài đêm .
**
*
Lời chia tay
Có thể ngày mai
Có thể em
đi cùng người trai khác
Anh dối lòng
Nếu mà trông thấy
Sẽ không ghen
Sẽ cố
Không buồn
**
*
Nhặt nắng chiều
Vỡ vụn
Trái tình yêu
Anh ngồi khâu
từng mảnh tim manh mún
Em có cười
Khi vô tình bắt gặp
Chẳng phải việc con trai ?
**
*
Sợi tơ hồng
không muốn chia hai
Vẫn phải cắt
ta trao nhau một nửa
Lỗi tại ai ?
Tình đầu hai đứa
Đứt dây đàn.
Máu ứa.
Tình phai.

(lu hanh lang thang)

Saturday, 3 November 2007

Ai đã qua đầm Thọ Đa đất lạ


Ai đã qua đầm Thọ Đa đất lạ
Bên xóm nhỏ nghe gió thổi rì rào
Chuyện hai ông Tề, Di trong xóm
Theo bước người xưa đi hái rau rong
...
Tháng Chín ơi
trời mưa như trút
Dòng nước bạc chảy cuốn theo người
Cổ Mã ơi nhìn bờ cây ngơ ngác
Con cá ngập ngừng vội quẫy làn đuôi
...

(Cuaso)

Trót mắc nợ một cảm giác


Trót mắc nợ một cảm giác
Lấy gì trả cho đủ
Mấy lần ngồi bên nhau
Mà hiên nhà vắng

Từ sớm tinh sương
Bầy chim sẻ đầu hồi
Đánh động tiếng gió lùa ngoài khung cửa
Thương con đường nhỏ
Cánh đồng rạ vàng lên hờn giận
Nhìn theo những con tàu
Đi vào thành phố
Sông Hồng mùa này cũng yếu mềm biết mấy
Mặt trời rưng rưng
Lạnh hơi sương mờ

Một chiều về muộn
Phố bụi còn trên cành lá
Mùi hoa sữa ngàn ngạt chảy qua kẽ tay
Mình mình thôi
... hôm nào em buông tóc...

So vai
Sợ mùa đi mất
Anh còn biết làm gì...

(Cuaso)

Mùa cuối thu


Mùa cuối thu
Anh làm thơ trở lại
Hoa mướp vẫn kịp vàng

Anh vắng em
Dọc bờ sông
Đường về dài hiu hắt

Một lần mình dừng chân
Đợi mặt trời
Chiều nắng tắt

Đôi ngày xưa vợ chồng
Thuyền ngược dòng buông lưới
Tiếng chèo khua

Sóng vẫn bờ
Đâu như lời thương nhớ
Đâu như lời thở than

Lòng bàn tay
Ngơ ngác lạnh
Chưa quên gió bơ phờ

Vành vạnh ở trên đầu
Thừa dịp trăng
Đêm qua sân

Chén rượu đã hết cay
Mắt ơi ngủ yên này
Chờ trăng khuyết.

(Cuaso)

Ước được nằm phơi sương


Ước được nằm phơi sương
Những bông lúa dặm vụ mùa
Uốn câu lưng anh bồng bềnh

Nhớ cái hôn
Như thèm vục mặt xuống sông uống nước
Như gục đầu lên cánh tay mười lăm phút
Giấc ngủ là một khối cầu chìm lịm

Anh ghi ra giấy bí mật của nỗi buồn
Giấy bỗng màu xanh chơi vơi

Anh chán rồi
Những lo lắng về bầu trời trở gió
Mưa đã rơi từ đêm hôm trước
Vào giờ em đã ngủ say
Ở hình như nơi xa
... Một giọt rơi trên mái nhà
Một giọt va vào đầu đốc
Một giọt rơi xuống sân gạch
Mưa lá cây
Mưa kêu ha ha ha tung toé
Đếm làm sao
Hết được hu hu mưa...

Huyên náo mười lăm phút anh
Tiếng còi xe đầy đường.

(TCT)

Những giọt lệ


Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu-vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tợ si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

(Hàn Mặc Tử)

Đà lạt trăng mờ


Đà lạt trăng mờ

Đây phút thiêng-liêng đã khởi đầu.
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nưới hò reo,
Để nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp-loáng đứng trong im
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư-thực làm sao phân-biệt được!
Sông Ngân-Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động-chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...

(Hàn Mặc Tử)

Cuối thu


Cuối thu

Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.

Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

(Hàn Mặc Tử)